Đăng ký W88 - Banner Mobile
Đăng ký VN88 - Banner Mobile
Hỗ Trợ Trực Tuyến
Facebook
Telegram
Viber
Hotline : (+44) 2036085161

CHELSEA THĂNG HOA LÀ NHỜ VÀO “MÓN QUÀ” TỪ SAI LẦM CỦA GUARDIOLA?

Chelsea liên tục chiêu mộ các cựu tài năng Man City. Nếu Cole Palmer không còn là ngoại lệ, Guardiola có lẽ đã để vuột khỏi tay nhiều hơn ông từng nghĩ. Chelsea vừa phá kỷ lục chuyển nhượng để chiêu mộ Morgan Rogers. Trước đó là Cole Palmer, Liam Delap, Romeo Lavia, Jamie Gittens và Tosin Adarabioyo. Điểm chung của họ không nằm ở màu áo Chelsea, mà ở nơi từng đào tạo họ: học viện Man City. Khi một đội bóng liên tục tìm đến cùng một nguồn cung, đó không còn là sự trùng hợp. Đó là một chiến lược. Từ năm 2023, Chelsea đã bỏ gần 300 triệu bảng để sở hữu 6 cầu thủ trưởng thành từ học viện Man City. Chưa kể, họ từng theo đuổi Michael Olise và Nico O’Reilly. Stamford Bridge không giấu giếm ý đồ săn lùng những tài năng từng nằm trong hệ thống của Pep Guardiola. Nhìn bề ngoài, đó là lời khẳng định cho chất lượng đào tạo của Man City. Nhưng nhìn từ góc độ khác, Chelsea đang lớn mạnh nhờ chính những cầu thủ mà Guardiola hoặc không giữ được, hoặc không đặt niềm tin đủ lớn để họ ở lại. Và nếu Cole Palmer không phải trường hợp cá biệt, có lẽ đây là một trong những sai lầm đáng tiếc nhất trong triều đại của chiến lược gia người Tây Ban Nha. Palmer là ví dụ rõ ràng nhất. Khi rời Etihad năm 2023 với giá khoảng 42,5 triệu bảng, anh mới chỉ là một tài năng triển vọng. Hai năm sau, Palmer đã trở thành biểu tượng mới của Chelsea, một trong những tiền vệ tấn công xuất sắc nhất Premier League. Giá trị của Palmer không còn được đo bằng số tiền chuyển nhượng, mà bằng tầm ảnh hưởng lên cả đội bóng. Nếu chỉ có Palmer, người ta có thể gọi đó là một ngoại lệ. Nhưng Chelsea không nghĩ vậy. Họ tiếp tục mang về Delap, Gittens, Adarabioyo rồi Rogers. Một thương vụ thành công đã thay đổi cách nhìn của Chelsea về học viện Man City. Thay vì tìm kiếm khắp châu Âu, họ quay lại Etihad, nơi từng sản sinh ra cầu thủ mà Guardiola không thể giữ. Đây cũng là điểm đáng để suy ngẫm. Guardiola có thực sự nhìn nhầm người? Có lẽ không. Nhưng ông có thể đã đánh giá chưa hết khả năng phát triển của họ trong một môi trường khác. Đó là hai câu chuyện hoàn toàn khác nhau. Ở Man City, Palmer phải cạnh tranh với Bernardo Silva, Phil Foden rồi Jack Grealish. Delap cũng không thể cạnh tranh với hàng công toàn sao. Rogers trưởng thành trong một tập thể mà cơ hội đá chính gần như không tồn tại. Vấn đề không phải họ thiếu tài năng, mà là Man City có quá nhiều tài năng.
Palmer và Delap từng sát cánh với nhau ở đội trẻ Man City
Pep từng thừa nhận, nếu Palmer được trao nhiều thời gian thi đấu hơn, có lẽ anh đã không rời Etihad. Đó không phải lời thú nhận về một sai lầm trong đánh giá chuyên môn, mà là sự thừa nhận rằng ngay cả một đội bóng mạnh nhất nước Anh cũng không thể giữ chân mọi viên ngọc do mình tạo ra. Thế nhưng, với Chelsea, kết quả cuối cùng mới là điều đáng nói. Họ không quan tâm Guardiola bán cầu thủ vì lý do gì. Họ chỉ nhìn thấy những cầu thủ đủ sức chơi bóng ở đẳng cấp cao nhất nhưng chưa được khai phá hết tiềm năng. Palmer đã chứng minh điều đó. Rogers có thể là người tiếp theo. Danh sách ấy còn kéo dài với Jadon Sancho, Jeremie Frimpong hay Douglas Luiz. Không phải tất cả đều rời Man City trực tiếp dưới thời Guardiola, nhưng đều trưởng thành trong hệ thống mà ông xây dựng. Họ thành công ở những môi trường khác, đặt ra câu hỏi rằng liệu Man City đã để vuột mất nhiều hơn một ngôi sao. Dĩ nhiên, sẽ là bất công nếu quy mọi chuyện thành lỗi của Guardiola. Một đội bóng chỉ có 11 vị trí đá chính. Không HLV nào đủ khả năng trao cơ hội như nhau cho Foden, Palmer, Bernardo Silva, Doku, Haaland hay Savinho. Thành công của Man City cũng chính là nguyên nhân khiến nhiều tài năng trẻ phải tìm lối đi riêng. Nhưng bóng đá đỉnh cao luôn tồn tại một thước đo khác. Một HLV không chỉ được đánh giá bằng số danh hiệu giành được, mà còn bằng những cầu thủ ông để vuột khỏi tay. Khi Palmer trở thành ngôi sao, người ta có thể gọi đó là sự tiếc nuối. Khi Chelsea tiếp tục chi hàng trăm triệu bảng để mua thêm những cựu cầu thủ Man City, sự tiếc nuối ấy bắt đầu mang dáng dấp của một xu hướng. Thực tế, Chelsea không hề mua ngẫu nhiên. Họ đang đặt cược vào một niềm tin rất rõ ràng: nếu một cầu thủ đủ giỏi để trưởng thành ở học viện Man City, anh ta cũng đủ giỏi để tỏa sáng ở Stamford Bridge, miễn là được trao cơ hội. Đó là lý do họ không chỉ mang về cầu thủ, mà còn chiêu mộ cả những cựu tuyển trạch viên, HLV và lãnh đạo từng làm việc tại Etihad. Có thể Man City vẫn mạnh hơn Chelsea trong các năm tới. Nhưng mỗi lần Palmer ghi bàn, Rogers bùng nổ hay Delap chứng tỏ giá trị, Stamford Bridge lại có thêm cơ sở để tin rằng họ đang hưởng lợi từ những quyết định mà Guardiola từng đưa ra. Và nếu những quyết định ấy tiếp tục giúp Chelsea tiến gần hơn tới đỉnh cao, thật khó để nói đó không phải là những sai lầm.
HỖ TRỢ THÀNH VIÊN:
  • Hotline miễn phí: (+44) 2036085161

WEBSITE VÀ APP:

spot_img